Nghe
qua khó tin nhưng là việc thật. Bỡi thế người Trung Hoa thường bảo “ người Việt
Nam chết trên cây thuốc” là vậy.
Vào
thời điểm những năm sau 1975, đời sống kinh tế và thuốc men rất là khó khăn khổ
cực. đối với mọi người dân, nhất là vùng sâu vùng xa, cho nên mọi người rất sợ
đau ốm.
Câu
chuyện xảy ra vào khoảng năm 1976 tại huyện Phù Cát thuộc Tỉnh B́nh Định quê
hương tôi.
Hôm
đó vào khoảng xế chiều trên bến xe lam, chưa đủ khách nên xe chưa chạy, trên
chiếc xe lam chỉ có 3 người : một bà già ngồi nhai trầu bỏm bẻm miệng đỏ hoe,
nh́n cô gái ( khoảng 20 tuổi ) ốm yếu, da mặt vàng sạm, với hơi thở yếu ớt nằm
ngoặc nghẽo trong ṿng tay người mẹ.
Bà
già trầu cất tiếng hỏi:
- Chị ơi, con bé bị bệnh ǵ mà trông tội nghiệp quá vậy ?
-
Dạ, cháu nó bị sỏi mật, nằm bệnh viện Đa khoa Quy Nhơn cả tháng nay, bác sĩ định
mổ nhưng xét nghiệm rồi nói cháu nó máu loăng không đông nên không thể mổ, nếu
mổ sẽ không cầm được máu sẽ chết, thôi th́ đưa cháu về cho ăn được ǵ ăn rồi
cháu sẽ chết !
Nói
xong 2 hàng nước mắt lăn dài trên đôi má gầy c̣m của người mẹ.
Nghe
xong, bà già tay cầm miếng trầu đang nhai trong miệng vứt xuống đất nghe cái
“bộp”, nói một giọng chắc mẩm :
-Wééé...ét……Chết chóc cái ǵ mà chết, bịnh này mà mổ xẻ cái ǵ chứ ! Chị nghe
lời tôi, về nhà hái một rổ trái sung xanh, xắc mỏng phơi khô sao vàng cho vào
nồi, đổ ngập nước nấu cạn c̣n nửa nồi cho cháu uống dần sẽ hết bịnh.
-
Nghe
bà già trầu nói thế người mẹ mừng quá quên cả cám ơn , về đến nhà trời cũng đă
tối, bà con lối xóm nghe con bé về ai nấy đến thăm, nh́n thân h́nh tiều tụy, mê
man mà lắc đầu thương xót.
Khi
đưa cô con gái vào nằm trên giường, mặc ai thăm th́ cứ đến thăm, riêng bà đốt
đèn ra bờ sông soi t́m hái đầy một rổ trái sung.
Về
đến nhà mọi người đến thăm ai nấy đă về hết, chỉ c̣n con gái bà c̣n nằm bất
động trên giường. Mặc kệ mày !
Bà
cặm cụi xắt mỏng từng trái sung, đêm không nắng không phơi được, hơn nữa thời
giờ cấp bách bà chất lửa đốt, bắt chảo lên rang vàng đến khô gịn từng lát
sung, sau đó cho vào nồi nấu đến khi c̣n lại 1 bát lớn th́ trời cũng đă khuya
lắm rồi.
- Dậy uống thuốc nè con
- Ôi
! Con mệt quá…
-
Ráng uống để sống với người ta đi con ơi, không th́ con sẽ chết!
Nửa
tỉnh nửa mê nghe nói chết, cô con gái cũng sợ ráng ngồi dậy uống hết bát thuốc.
Thấy
con uống xong, là lúc bà cũng mệt mỏi lắm, nằm ngủ thiếp lúc nào không hay.
………..
-Má
ơi con đói bụng quá !
Đang
nằm ngủ ngon giấc, bà mẹ giật ḿnh ngồi dậy;
-
Hă? Con nói ǵ ?
-Con
đói bụng quá, có ǵ ăn không ?
Trời
đất, con nhỏ nó hồi dương rồi sao ? Nằm bệnh viện cả tháng trời nó có chịu ăn
uống ǵ đâu, nó chỉ sống bằng thuốc , bằng dịch chuyền thôi mà, sao nay về nhà
nó lại đói bụng đ̣i ăn ? Vậy là nó hồi dương và sắp chết thật rồi. Bà thầm nghĩ
vậy.
- Có
ăn cũng để má nấu cơm nóng đă chứ. C̣n cơm nguội ăn ǵ được .
- Kệ
má ơi, cho con ăn đi, con đói lắm rồi.
Trời
! Bà c̣n sợ dữ nữa, nhất định con nhỏ hồi dương rồi, chắc rồi nó cũng chết, thôi
cứ cho nó ăn đại cơm nguội, nếu nó có chết cũng là chết no. Nghĩ vậy bà bèn lấy
cơm nguội với mắm cho nó ăn.
Nh́n nó ăn ngon lành mà bà thấy buồn thương cho đứa con gái tội
nghiệp, rồi đây nó sẽ không c̣n trên cơi đời này, không c̣n trong căn nhà này
nữa…
Sau hơn tháng trời xa nhà nằm bệnh viện, sáng nay nó đi khắp xóm
khắp làng gặp nhà ai nó cũng ghé vào nói cười vui vẻ làm ai cũng lo cũng sợ. Cứ
nghĩ cô gái này chết rồi mà hồi dương lại đi thăm mọi người rồi về cũng sẽ chết
luôn…( dân quê hay quan miệm vậy mà ! )
Đến chiều nh́n đứa con gái xem ra vẫn khỏe hơn, bà nghĩ bụng : vậy
là trái sung đă cứu sống con ḿnh rồi. Bà vui mừng đi t́m hái thêm mấy rổ nữa
về làm cho nó uống…
Thưa
quư vị, trải qua 34, 35 năm nay cô con gái đó, nay đă trở thành bà nội bà ngoại
rồi. Đây là câu chuyện thật 100% ở cùng làng quê tôi.
Thằng em út tôi ( sinh năm 1977) vào năm 1995 làm ăn ở Sài g̣n cũng bị chứng sỏi
mật nằm bệnh viện B́nh dân (đă lên lịch mổ), tối hôm đó tôi có lên thăm thấy
mắt, mặt và toàn thân là một màu vàng sạm ( nói xin lỗi, c̣n xấu hơn da người
mới chết ) nhưng sáng hôm sau đă thấy nó vát mặt về nhà.
-Trời ơi, sao mày không nằm để bác sĩ người ta mổ ?
Th́
thằng em tôi nó nó nói: “Thôi, em về uống trái sung, sợ mổ lắm”.
Và
thưa quư vị quả thật cho đến hôm nay ( tháng 2-2011) trải qua 16 năm nó vẫn lao
động b́nh thường, sỏi cũng tiêu đâu mất.
Trải
qua 12 năm tôi có tham gia chữa bệnh từ thiện ở các pḥng khám của các chùa. Vào
năm 2003 tôi đang châm cứu cho một bà bệnh nhân, bà ấy bảo:
-Thầy ơi châm giùm tôi chỗ cạnh sườn này. Vừa nói bà vừa lấy ngón tay chỉ
vào.Tôi hỏi
-
Sao lại phải châm chỗ này ?
-
Tôi bị sỏi mật, c̣n 1 tháng nữa là tôi phải đi mổ đó.Giờ châm cho đỡ đau thôi.
Bà
c̣n nói –“bác sĩ cho biết giá mổ xong hoàn tất là 30 triệu đó”.
Tôi
hỏi :
-Vậy
ai lo cho bà ?
-
Tôi có thằng con làm giám đốc sẽ lo cho tôi về tiền bạc.
Nghe
vậy tôi nói nữa đùa nửa thật:
-Vậy
nếu tôi chữa cho bà, đến khi tan hết sỏi, khỏi mổ bà cho tôi bao nhiêu ?
Thật
t́nh những lương y chúng tôi phần đông ai cũng nghèo, nhưng v́ yêu thích nghề
nên ăn cơm nhà đi làm từ thiện miễn phí, giúp cho những bệnh, thỉnh thoảng cũng
gặp được những người gia đ́nh khá giả họ cũng có bồi dưỡng cho chúng tôi ít
nhiều có tiền uống café với anh em , nay gặp bà bệnh nhân này nói có con làm
giám đốc vậy cũng mừng.
Bà
ấy nói : Nếu thầy chữa tôi hết bệnh khỏi mổ tôi tạ thầy 10 triệu, nhưng mà…thầy
chữa hết không ?
- Tôi là người lớn, là một lương y không thể nói đùa.
Nghe
vậy bà ấy vui mừng 2 bên thỏa thuận bằng miệng với nhau và hứa ngày mai đến gặp
tôi lấy thuốc.
Tôi
mướn người đi t́m hái trái sung về sao tẩm chế biến,thỉnh thoảng hết thuốc bà
thường đến gặp tôi để lấy về uống, liên tục như thế thời gian khoảng 1 tháng,
rồi sau đó bà bặt tăm luôn không thấy đến nữa, mà tôi th́ quên hỏi số điện thoại
nhà bà. Đến chừng 6 tháng sau bà đến chùa, gặp lại bà tôi rất vui và hỏi :
- Lâu quá không gặp bà, bà khỏe không ?
-
Khỏe !
-
Vậy sỏi mật bà hết chưa ? Có đi bác sĩ mổ không ?
Bà
đáp :
- À
hết rồi, hết rồi thôi đâu có đi bác sĩ chi nữa.
Tôi
hỏi :
- Vậy chứ c̣n bà hứa sau khi hết bệnh cho tôi 10 triệu bà tính sao ?
Bà
cười giả lả : Các thầy có cái tâm đến đây làm từ thiện mà nhắc đến tiền bạc sao
?
-
Trời đất ! Bà nói vậy thôi tôi chịu thua bà luôn.
Từ
đó về sau, gặp bà tôi cũng không nhắc đến chuyện đó nữa.
“Làm
người thầy thuốc rất vinh hạnh, nhưng cũng lắm phũ phàng” là vậy. Đây là chuyện
có thật trong đời làm thuốc của tôi, bạn bè đồng nghiệp làm chung với tôi, biết
chuyện ai cũng ph́ cười.
Là một người Phật tử tin sâu vào Phật Pháp, một lương y tuy có đủ
bằng cấp chứng chỉ hành nghề, nhưng xưa nay phần nhiều làm ở các chùa, tiếp xúc
đủ loại bịnh, tuy ít ai biết đến tôi, nhưng tôi cũng có vài bí quyết kinh nghiệm
nhỏ, người ta bảo “ Thầy dở cũng đỡ xóm làng” ấy mà.Nay tuổi cũng đă xế chiều,
trường chay đạm bạc, niệm Phật phát nguyện văng sanh, không v́ danh lợi, muốn
được phổ biến, chia sẻ cùng Chư Đạo hữu một vài kinh nghiệm nhỏ.
Nói
thế chứ cũng tùy theo cơ địa của từng mỗi người, nhưng những phương tôi chia sẻ
từ “cây nhà lá vườn”, bằng trái, hoa, củ quả… uống vào nếu vô thưởng th́ cũng vô
phạt. .
Khi quư vị gặp bệnh này hăy làm bằng cái tâm ( miễn phí ) sau khi
thấy hiệu quả cũng xin được chia sẻ lại niềm vui đó đến với tôi, tôi sẽ tiếp tục
phổ biến những phương khác nữa bằng những câu chuyện như trên.
Thuốc không phân là thuốc mắc hay thuốc rẻ, Thuốc nào trị lành bệnh là thuốc hay
!
Pháp Phật không phân biệt Pháp cao hay
Pháp thấp, Pháp nào hạp căn cơ, cứu cánh là Pháp đó hay !